KINH TĂNG NHẤT A-HÀM

MỘT PHÁP

13. PHẨM LỢI DƯỠNG

6. KINH SỐ

Tôi nghe như vầy:

Một thời đức Phật trú tại núi Kỳ-xà-quật, tại thành La-duyệt cùng với năm trăm vị đại Tỳ-kheo.

Bấy giờ, ngày đã tàn, đêm đang đến, Thích Đề-hoàn Nhân đi đến chỗ Thế Tôn, đảnh lễ sát chân rồi ngồi qua một bên. Bấy giờ, Thích Đề-hoàn Nhân liền dùng kệ tụng hỏi nghĩa Như Lai:

Thường thuyết thường tuyên bố,
Qua dòng, thành vô lậu;
Qua vực sâu sinh tử.
Nay hỏi nghĩa Cù-đàm.

Con quán chúng sanh này,
Nghiệp phước đức đã tạo;
Tạo hành bao nhiêu thứ,
Thí ai, phước tối tôn?

Thế Tôn, trên Linh-thứu,
Nguyện xin diễn nghĩa này.
Biết ý hướng Đế Thích,
Cũng nói cho người thí.

Bấy giờ Thế Tôn dùng kệ đáp:

Bốn đường không tạo phước,
Bốn quả thành đầy đủ;
Hữu học, hàng kiến đạo,
Chân thật tin pháp này.

Không dục cũng không sân,
Ngu diệt, thành vô lậu;
Qua hết tất cả vực:
Thí kia thành quả lớn.

Những loại chúng sanh này,
Nghiệp phước đức đã tạo,
Tạo hành bao nhiêu thứ,
Thí Tăng phước được nhiều.

Chúng này độ vô lượng,
Như biển cho trân bảo;
Thánh chúng cũng như vậy,
Nói pháp tuệ quang minh.

Cù-đàm chỗ thiện kia,
Người thường thí chúng Tăng;
Được phước không thể kể,
Là điều Tối thắng nói.

Bấy giờ, Thích Đề-hoàn Nhân sau khi nghe những gì Phật dạy rồi, làm lễ sát chân Phật, liền lui đi.

Thích Đề-hoàn Nhân sau khi nghe những gì Phật dạy, hoan hỷ phụng hành.