LUẬT MA HA TĂNG KỲ

GIỚI BA-DẠ-ĐỀ

NÓI RÕ PHẦN THỨ HAI CỦA CHÍN MƯƠI HAI PHÁP ĐƠN ĐỀ

7. GIỚI: NÓI THẬT RẰNG MÌNH ĐẮC ĐẠO.

Khi Phật an trú tại thành Xá-vệ, nói rộng như trên, cũng như trong giới vọng ngữ thứ tư đã nói rõ nhân duyên các sự việc, chỗ khác nhau là ở đây nói thật, cho đến chỗ Phật nói với các Tỉ-kheo: “Đó là việc xấu, ví như dâm nữ bán nhan sắc để tự nuôi sống. Các ông cũng vậy, dùng pháp chân thật vi diệu để nói với người, thì chẳng khác gì dâm nữ vì miệng, bụng mà bán nhan sắc để nuôi mạng sống”. Thế rồi, Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Xá-vệ phải tập họp lại tất cả, vì 10 lợi ích mà chế giới cho các Tỉ-kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại:

“Nếu Tỉ-kheo tự xưng mình đã được pháp hơn người, rằng: “Tôi biết như vậy, thấy như vậy”, dù đó là nói thật, cũng phạm tội Ba-dạ-đề”.

Giải thích:

—Tự xưng được pháp hơn người: Pháp hơn người như trước đã nói. Nếu tự nói: “Tôi được pháp trí chăng?”, thì phạm tội Việt-tì-ni tâm niệm sám hối. Nếu nói: “Tôi được pháp trí”, thì phạm tội việt-tì-ni. Nếu nói: “Tôi đã chứng đắc pháp trí”, thì phạm Ba-dạ-đề, từng câu, từng câu như trên đã nói rõ, cho đến nói thật về 10 pháp vô học, thì phạm Ba-da-đề.

—Nếu Tỉ-kheo nói với người nữ: “Các Tỉ-kheo an cư tại chỗ kia đều chẳng phải là phàm phu”, thì phạm tội Việt-tì-ni tâm niệm sám hối. Nếu họ hỏi: “Tôn giả cũng ở trong đó chăng?”, rồi đáp: “Cũng ở trong đó”, thì phạm tội Việt-tì-ni. Nếu Ưu-bà-di hỏi: “Tôn giả cũng được pháp ấy chăng?”, rồi đáp: “Được”, thì dù là nói thật, cũng phạm Ba-dạ-đề.

Nếu Tỉ-kheo nói với Ưu-bà-di: “Tỉ-kheo tự tứ tại chỗ kia chẳng phải phàm phu, đều là A-la-hán”, thì phạm tội Việt-tì-ni tâm niệm sám hối. Nếu Ưu-bà-di hỏi: “Tôn giả cũng tự tứ tại đó chăng?”, rồi đáp: “Đúng vậy”, thì phạm tội Việt-tì-ni. Nếu lại hỏi: “Tôn giả cũng đắc quả A-la-hán chăng?”, mà đáp: “Đắc”, thì dù cho nói thật cũng phạm tội Ba-dạ-đề.

Nếu Tỉ-kheo nói: “Tỉ kheo Thắng-lí ở nơi kia thường đến nhà của vua, nhà của Đại thần, nhà của trưởng giả, nhà cư sĩ, nhà của ngươi và nhà bà con ngươi dạy kinh, Thầy ấy đi, đứng, nằm, ngồi như vậy, ăn thức ăn như vậy(đắc quả A-la-hán)”Thì cũng như vậy (tức là phạm Ba-dạ-đề).

Nếu dùng lời nói ở trung tâm đất nước mà nói với người ở biên thùy, hoặc dùng lời nói của biên thùy mà nói với người ở trung tâm đất nước, hoặc dùng lời nói ở trung tâm đất nước nói với người ở trung tâm đất nước, hoặc dùng lời nói ở biên thùy, nói với người ở biên thùy, nếu nói nghĩa mà không nói ẩn ý, thì phạm tội Việt-tì-ni. Nếu nói ẩn ý mà không nói nghĩa, thì phạm tội Việt-tì-ni tâm niệm sám hối. Nếu nói nghĩa và nói cả ẩn ý thì phạm tội Ba-dạ-đề. Nếu không nói nghĩa cũng không nói ẩn ý thì không có tội. Nếu viết ra chữ, dùng tay ra dấu, biểu thị nghĩa mà không biểu thị ẩn ý, thì phạm tội Việt-tì-ni. Nếu biểu thị ẩn ý mà không biểu thị nghĩa, thì phạm tội Việt-tì-ni tâm niệm sám hối. Nếu biểu thị nghĩa và biểu thị ẩn ý, thì phạm tội Thâu-lan-giá. Nếu không biểu thị nghĩa, không biểu thị ẩn ý, thì không có tội. Cuối cùng cho đến hiện tướng A-la-hán, thì phạm tội Việt-tì-ni tâm niệm sám hối. Thế nên nói (như trên).

LUẬT MA HA TĂNG KỲ

Hết quyển thứ mười ba.