LUẬT MA HA TĂNG KỲ

BỐN PHÁP ĐỀ XÁ NI.

3. GIỚI: ĂN THỨC ĂN DO NI VẬN ĐỘNG.

Khi Phật ở tinh xá Ca Lan Đà Trúc Viên tại thành Vương Xá, nói rộng như trên. Bấy giờ, một gia đình quen biết của Tỉ-kheo-ni Thâu Lan Nan-đà mời chư tăng thọ trai. Thâu Lan Nan-đà đứng trước nhóm sáu Tỉ-kheo chỉ bảo, nói với đàn việt:—Đưa cơm cho Tỉ-kheo này, đưa canh cho Tỉ-kheo kia, đưa thịt cá cho Tỉ-kheo nọ.

Đàn việt vâng lệnh dọn thức ăn đầy đủ cho nhóm sáu Tỉ kheo. Các Tỉ-kheo bèn chê trách:

—Vì sao nhóm sáu Tỉ-kheo để cho Tỉ-kheo-ni bảo đàn việt dọn nhiều thức ăn cho mình mà không quở trách?

Các Tỉ-kheo bèn đem sự việc đó đến bạch lên Thế Tôn. Phật liền bảo gọi nhóm sáu Tỉ-kheo đến. Khi họ đến rồi, Phật bèn hỏi lại sự việc trên:

—Các ông có việc đó thật không?

—Có thật như vậy, bạch Thế Tôn.

—Vì sao các ông để cho Tỉ-kheo-ni bảo dọn thức ăn nhiều cho mình một cách thiên vị mà không quở trách?

Đoạn, Phật truyền lệnh cho các Tỉ-kheo đang sống tại thành Vương Xá phải tập họp lại tất cả, vì mười lợi ích mà chế giới cho các Tỉ kheo, dù ai nghe rồi cũng phải nghe lại:

—Nếu nhà bạch y mời chư Tăng thọ trai, mà Tỉ-kheo-ni đứng trước Tỉ kheo, chỉ bảo đàn việt: “Đưa cơm cho vị này, đưa canh cá thịt cho vị kia”, thì các Tỉ-kheo nên nói với Tỉ-kheo-ni ấy: “Này chị em, hãy để yên đấy, đợi các Tỉ-kheo ăn xong đã”.
Nếu như không có một người nào trong số các Tỉ-kheo nói với Tỉ-kheo-ni rằng: “Này chị em, hãy để yên đấy, đợi các Tỉ-kheo ăn xong đã”, thì các Tỉ-kheo phải hướng đến Tỉ-kheo khác sám hối như sau: “Thưa trưởng lão, tôi phạm tội đáng trách”. Pháp sám hối này được gọi là Ba la đề đề xá ni.

GIẢI THÍCH:

Nhà bạch y: Nhà người thế tục.

Mời: Hoặc mời ngày nay, hoặc ngày mai.

Thức ăn: Năm thức ăn chính và năm thức ăn phụ.

Tỉ-kheo-ni: Người đã thọ giới Cụ túc giữa hai bộ Tăng (Ni).

Đưa: Như nói: “Sớt thêm cơm cho vị này, múc thêm canh cho vị kia, đem cá thịt cho vị nọ”.

Nên nói với Tỉ-kheo-ni: Qua sự thấy nghe hay biết, nên bảo rằng: “Này chị em, hãy để yên đấy, đợi các Tỉ-kheo ăn xong đã”.

Nếu người ấy dừng lại thì tốt, nếu không dừng lại, thì nhắc nhở đến lần thứ hai, thứ ba. Nếu không nói mà cứ nhận thì phạm tội Việt-tì-ni.

Nếu ăn thì phạm pháp Hối quá. Tỉ-kheo này phải hướng đến Tỉ-kheo khác tạ lỗi như sau: “Thưa trưởng lão, tôi phạm tội đáng trách”. Pháp Hối quá này người nhận sám hối nên hỏi:

—Thầy có thấy tội ấy không?

—Dạ thấy.

—Hãy cẩn thận chớ tái phạm.

—Xin cúi đầu lãnh thọ.

Ba-la-đề-đề-xá-ni: Như trên đã nói.

Nếu chưa quở trách đủ ba lần mà ăn thì phạm tội Việt-tì-ni. Nếu đủ ba lần mà người ấy không đình chỉ, thì ăn không có tội. Một người quở trách rồi, tất cả đều ăn không có tội. Hoặc không thấy, không nghe thì ăn không có tội. Hoặc Ni tự làm đàn việt thì không có tội. Nếu đàn việt chưa mời Tăng lần nào nên không biết cách thức, thì khi ấy, Tỉ-kheo-ni có thể chỉ bảo họ tôn trí hình tượng, dọn các thức ăn, rồi mới ngồi. Nếu không mời, không phải năm thức ăn chính, thì chỉ bảo không có tội. Thế nên nói (như trên).