Chương 22: Tương Ưng Uẩn

IV: Phẩm Trưởng Lão

83. Ānanda

Như vầy tôi nghe.

Một thời Tôn giả ĀnandaSāvatthi, tại Jetavana, vườn ông Anāthapiṇḍika.

Ở đây, Tôn giả Ānanda gọi các Tỷ-kheo:

—Này các Tỷ-kheo.

—Thưa vâng, Hiền giả.

Các Tỷ-kheo ấy vâng đáp Tôn giả Ānanda. Tôn giả Ānanda nói như sau:

—Chư Hiền giả, Tôn giả Puñña Mantāniputta, lúc chúng ta mới tu học, đã giúp đỡ chúng ta nhiều. Vị ấy giáo giới chúng ta với lời giáo giới này: Này Hiền giả Ānanda, do chấp thủ, khởi lên (tư tưởng) “Tôi là”, không phải không chấp thủ.

Do chấp thủ gì, khởi lên (tư tưởng) “Tôi là”, không phải không chấp thủ. Do chấp thủ sắc, khởi lên (tư tưởng) “Tôi là”, không phải không chấp thủ. Do chấp thủ thọ … tưởng … các hành … Do chấp thủ thức, khởi lên (tư tưởng) “Tôi là”, không phải không chấp thủ.

Này Hiền giả Ānanda, ví như một người đàn bà hay người đàn ông, hay người trẻ tuổi, ưa thích trang điểm, ngắm bóng mặt của mình trong một tấm gương sạch sẽ, trong sáng, hay trong một bát nước trong, thấy được do duyên chấp thủ, không phải không chấp thủ. Cũng vậy, này Hiền giả Ānanda, do chấp thủ sắc, nên có (tư tưởng) “Tôi là”, không phải không chấp thủ. Do chấp thủ thọ … tưởng … các hành … do chấp thủ thức, nên có (tư tưởng) “Tôi là”, không phải không chấp thủ.

Hiền giả Ānanda, Hiền giả nghĩ thế nào, sắc là thường hay vô thường?

—Là vô thường, Hiền giả.

—Thọ … tưởng … các hành … thức là thường hay vô thường?

—Là vô thường, Hiền giả.

—Do thấy vậy … vị ấy biết ” … không còn trở lui trạng thái này nữa”.

Chư Hiền giả, Tôn giả Puñña Mantāniputta, khi chúng tôi mới tu học, đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều. Tôn giả ấy giảng cho chúng tôi lời giáo giới này. Sau khi nghe Tôn giả Puñña Mantāniputta thuyết pháp, chúng tôi hoàn toàn chứng tri (Chánh) pháp.