Chương 48: Tương Ưng Căn

V: Phẩm Về Già

49. Pindolo (Kẻ tìm tòi các đống rác)

Như vầy tôi nghe.

Một thời Thế Tôn trú ở Kosambi, tại khu vườn Ghosita.

Lúc bấy giờ, Tôn giả Piṇḍolabhāradvāja tuyên bố với chánh trí như sau: “Sanh đã tận, Phạm hạnh đã thành, những việc nên làm đã làm, không còn trở lui trạng thái này nữa. Ta rõ biết như vậy”.

Rồi một số đông Tỷ-kheo đi đến Thế Tôn, sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn rồi ngồi xuống một bên. Ngồi một bên, các Tỷ-kheo ấy bạch Thế Tôn:

—Tôn giả Piṇḍolabhāradvāja đã tuyên bố với chánh trí như sau: “Ta rõ biết rằng: Sanh đã tận … không còn trở lui trạng thái này nữa”. Do thấy lý do gì (althavasam), bạch Thế Tôn, Tôn giả Piṇḍolabhāradvāja lại tuyên bố với chánh trí rằng: “Ta rõ biết: Sanh đã tận … không còn trở lui trạng thái này nữa”?

—Do tu tập, do làm cho sung mãn ba căn, này các Tỷ-kheo, khiến Tỷ-kheo Piṇḍolabhāradvāja tuyên bố với chánh trí rằng: “Ta rõ biết: Sanh đã tận … không còn trở lui trạng thái này nữa”. Ba căn ấy là gì?

Niệm căn, định căn, tuệ căn.

Chính do tu tập, do làm cho sung mãn ba căn này, này các Tỷ-kheo, khiến cho Tỷ-kheo Piṇḍolabhāradvāja đã tuyên bố với chánh trí rằng: “Ta rõ biết: Sanh đã tận … không còn trở lui trạng thái này nữa”.

Và này các Tỷ-kheo, ba căn này, chúng đi đến tận cùng ở đâu? Tận cùng đi đến đoạn diệt. Ði đến đoạn diệt cái gì? Ði đến đoạn diệt gì? —Sanh già và chết. Vì thấy sanh già và chết đoạn diệt, này các Tỷ-kheo, nên Tỷ-kheo Piṇḍolabhāradvāja đã tuyên bố với chánh trí rằng: “Ta rõ biết: Sanh đã tận, Phạm hạnh đã thành, những việc nên làm đã làm, không còn trở lui trạng thái này nữa”.