Chương 55: Tương Ưng Dự Lưu

IV: Phẩm Phước Ðức

37. Mahānāma

Một thời, Thế Tôn trú giữa dân chúng Sakka, tại Kapilavatthu, trong khu vườn cây bàng.

Rồi họ Thích Mahānāma đi đến Thế Tôn, sau khi đến … ngồi xuống một bên, họ Thích Mahānāma bạch Thế Tôn:

—Cho đến như thế nào, bạch Thế Tôn, là người cư sĩ?

—Ai quy y Phật, này Mahānāma, quy y Pháp, quy y chúng Tăng. Cho đến như vậy, này Mahānāma, là người cư sĩ.

—Cho đến như thế nào, bạch Thế Tôn, là người cư sĩ đầy đủ giới?

—Này Mahānāma, người cư sĩ từ bỏ sát sanh, từ bỏ lấy của không cho, từ bỏ tà hạnh trong các dục, từ bỏ nói láo, từ bỏ đắm say rượu men, rượu nấu. Cho đến như vậy, này Mahānāma, là người cư sĩ đầy đủ giới.

—Cho đến như thế nào, bạch Thế Tôn, là người cư sĩ đầy đủ tín?

—Ở đây, này Mahānāma, người cư sĩ có lòng tin, tin tưởng ở sự giác ngộ của Như Lai: “Ðây là bậc Ứng Cúng … Phật, Thế Tôn”. Cho đến như vậy, này Mahānāma, là người cư sĩ đầy đủ tín.

—Cho đến như thế nào, bạch Thế Tôn là người cư sĩ đầy đủ lòng bố thí?

—Ở đây, này Mahānāma, người cư sĩ trú ở gia đình, tâm thoát khỏi cấu uế của xan tham, bố thí dễ dàng, bàn tay rộng mở, thích thú từ bỏ, đáp ứng điều yêu cầu, thích chú chia xẻ vật bố thí. Cho đến như vậy, này Mahānāma, là người cư sĩ đầy đủ bố thí.

—Cho đến như thế nào, bạch Thế Tôn, là người cư sĩ đầy đủ trí tuệ?

—Ở đây, này Mahānāma, người cư sĩ có trí tuệ, thành tựu trí tuệ về sanh diệt (các pháp), trí tuệ các bậc Thánh thể nhập (các pháp), đưa đến chơn chánh đoạn tận khổ đau. Cho đến như vậy, này Mahānāma, là người cư sĩ đầy đủ trí tuệ.