Chương 7: Tương Ưng Bà La Môn

II: Phẩm Cư Sĩ

13. Devadhītā

Nhân duyên ở Sāvatthi.

Lúc bấy giờ, Thế Tôn bị bịnh về phong khí và Tôn giả Upavāna là thị giả Thế Tôn.

Rồi Thế Tôn gọi Tôn giả Upavāna:

—Này Upavāna, Ông có biết làm sao cho Ta nước nóng?

—Thưa vâng, bạch Thế Tôn.

Tôn giả Upavāna vâng đáp Thế Tôn, đắp y, cầm y bát, đi đến trú xứ của Bà-la-môn Devadhītā; sau khi đến, đứng im lặng một bên.

Bà-la-môn Devadhītā thấy Tôn giả Upavāna đứng im lặng một bên, bèn nói lên bài kệ với Tôn giả Upavāna:

Tôn giả đứng im lặng,
Trọc đầu, choàng đại y,
Ông muốn gì, cầu gì?
Ông đến để xin gì?

Tôn giả:

Bậc La-hán, Thiện Thệ,
Hiện bị bịnh phong khí,
Nếu đây có nước nóng,
Hãy dâng bậc Ðại Thánh!
Xứng đáng được cúng dường,
Ngài đã được cúng dường.
Xứng đáng được tôn kính,
Ngài đã được tôn kính,
Xứng đáng được cung kính,
Ngài đã được cung kính,
Vì Ngài, tôi muốn được
Nước nóng để đem về.

Rồi Bà-la-môn Devadhītā bảo một người lấy đòn gánh gánh nước nóng và một bình đường mật, dâng cho Tôn giả Upavāna.

Rồi Tôn giả Upavāna đi đến Thế Tôn, dùng nước nóng tắm cho Thế Tôn, dùng đường mật pha với nước nóng dâng lên Thế Tôn dùng.

Và bệnh phong khí của Thế Tôn được nhẹ bớt.

Rồi Bà-la-môn Devadhītā đi đến Thế Tôn; sau khi đến, nói với Thế Tôn những lời chào đón hỏi thăm; sau khi nói lên những lời chào đón hỏi thăm thân hữu, liền ngồi xuống một bên.

Ngồi xuống một bên, Bà-la-môn Devadhītā nói lên bài kệ với Thế Tôn:

Chỗ nào người thí chủ,
Xứng đáng nên bố thí?
Chỗ nào sự bố thí,
Ðưa đến quả báo lớn?
Cúng dường phải thế nào?
Cung kính phải thế nào?

(Thế Tôn):

Ai biết được đời trước,
Thấy Thiên giới, ác thú,
Ðoạn diệt được tái sanh,
Thắng trí, bậc Mâu-ni.
Nên bố thí vị ấy,
Bố thí được quả lớn.
Cúng dường phải như vậy,
Cung kính phải như vậy.

Khi được nghe nói vậy, Bà-la-môn Devadhītā bạch Thế Tôn:

—Thật vi diệu thay, Tôn giả Gotama! … Mong Tôn giả Gotama nhận con làm đệ tử cư sĩ, từ nay cho đến mạng chung, con xin trọn đời quy ngưỡng!